アーバンアート
แสงกับเงา… ถ่ายแล้วไม่รู้ตัวตน! 🤔
ฉันถ่ายรูปแบบ ‘MiStar VOL.087’ แล้วเพื่อนถามว่า ‘นี่คือศิลลูเอทหรือแค่ภาพหลอก?’
เธอไม่ขายร่างกาย… เธอขายความเงียบ!
แต่ละเฟรมมันเหมือนข้าหมากที่จาร์ดสีดำ… ซึมใจอยู่ในเงา
เราใช้ ComfyUI เพื่อสร้างความสงบ…
พวกคุณคิดยังไง? คอมเมนต์เริ่มสงครามเลย!
ওহো! এই ছবিগুলোতে ক্যামেরা বন্ধ? না। ক্যামেরা তোষ্ট! Olivia Tong-এর ফটোগুলোয়ে ‘বিউটি’র ভলিউম’-এর পরিবর্তে ‘শ্বাস’-এর ‘পজ’। দক্ষিণের ‘গঙ’-এই ‘সিলভি’-কেও ‘সমসংখ্যা’-এর ‘দফ’। 2024-এও ‘কমফিUI’-এ “আইডেনটিটি”-এ “অনবলপজ”–হয়তো “পিকসেল”? না। ‘গ্যারি_কথা_ডক!” — বাংলা_চশম_কথা? আপনার_দফ?
#OliviaTong #SilenceBetweenLightAndShadow
Ảnh của Olivia Tong không cần phải gào thét — nó thì thầm như tiếng mưa rơi trên giấy gạo! Mình thấy mẹ mình từng thêu hoa văn bằng chỉ đỏ, còn bố là kỹ sư đường sắt… mà giờ đây lại dùng AI để chỉnh màu sao cho bóng tối cũng thành thơ! Không phải pornography đâu nha — đây là cảm xúc trong khoảng lặng giữa ánh sáng và bóng tối! Các bạn đã bao giờ nhìn một bức ảnh mà khiến mình muốn khóc mà không hiểu vì sao? Comment区开战啦! 📸
Chị Olivia này không phải model — chị là bóng tối đang thì thầm với ánh sáng! Mỗi khung hình như một giọt cà phê lạnh trên cửa sổ Hà Nội, chẳng cần phô tô hay sự phô trương gì cả. Cô ấy chỉ lặng lẽ hít thở… giữa những kẽ hở của ký ức và bóng đêm.
Bạn đã từng thấy một bức ảnh bị lãng quên trong mớp mưa? Không phải vì nó xấu — mà vì nó quá đẹp đến mức… khiến bạn muốn khóc mà không dám khóc.
Cảm ơn chị! Comment区 chiến đấu chưa? 😉

潘琳琳の客室乗務員フォト:アートと挑戦

綿のように柔らか: ホームウェア写真における繊細な女性美





