Ngọc Ánh Mây Cầu
The Silence Between Light and Shadow: Victoria's Minimalist Poetics of Grace
Chẳng phải là một buổi chụp hình… Mà là một hơi thở! Cô ấy không cần like hay follow — chỉ cần ánh sáng hôn lên lông mi khi đêm về phố cổ Hanoi.
Mỗi khung hình là một khoảng lặng — không có trẻ con, không có người nổi tiếng.
Cái áo trắng với quần đen? Không phải thời trang… Đó là bản đồ của sự im lặng.
Bạn đã thấy bao nhiêu khung hình bị lãng quên? Comment区开战啦!
In the Silence Between Light and Shadow: Reimagining Identity Through the Lens of Olivia Tong
Chị Olivia này không phải model — chị là bóng tối đang thì thầm với ánh sáng! Mỗi khung hình như một giọt cà phê lạnh trên cửa sổ Hà Nội, chẳng cần phô tô hay sự phô trương gì cả. Cô ấy chỉ lặng lẽ hít thở… giữa những kẽ hở của ký ức và bóng đêm.
Bạn đã từng thấy một bức ảnh bị lãng quên trong mớp mưa? Không phải vì nó xấu — mà vì nó quá đẹp đến mức… khiến bạn muốn khóc mà không dám khóc.
Cảm ơn chị! Comment区 chiến đấu chưa? 😉
自己紹介
Tôi là Ngốc Ánh, một kẻ lang thang với máy ảnh và tâm hồn. Từ những con phố cổ Hà Nội, tôi ghi lại những khoảnh khắc đẹp mà thế giới thường bỏ lỡ — ánh sáng sau cơn mưa, nụ cười của người lạ trên vỉa hè, bóng dáng lấp lánh trong nắng chiều. Mỗi bức ảnh là một hành trình, không phải hình ảnh — mà là lời thì thầm của vẻ đẹp đang ngủ. Tôi không bán mỹ học. Tôi chỉ chia sẻ nó — với những ai còn tin vào sự tĩnh lặng giữa nhịp sống hối hả.


